Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

THỨC CỐT TẦM TUNG C7-80

GIẢM GIÁ SỐC 185k/ 1 thỏi Pony - Pony Effect Seoul( giá cũ 570k nhé)

 That Girl Outfit là sản phẩm son đầu tiên mà Pony Effect tung ra. Tuy có số lượng màu sắc rất hạn chế, chỉ 3 màu là hồng đất, đỏ và tím nhưng cây son này lại có chất lượng hết sức đáng khen. Chất son satin bóng nhẹ của That Girl Outfit được nhận xét là vô cùng mềm mượt và chỉ cần quẹt một lần đã lên màu chuẩn. Không chỉ giữ cho môi mềm mại suốt nhiều giờ đồng hồ, cây son này còn rất bền màu, tới hơn 5 tiếng đồng hồ mà không có hiện tượng phai màu, son bị đọng vào rãnh môi hay lem màu ra khỏi viền môi.


Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

TCTT C6

Chương 6: Cuộc đấu khẩu trong đêm.
Edit: Ren ” Dung Dung”
Beta: Tiểu Miêu
Nửa đêm, trong tòa nhà sở cảnh sát u ám.
Máy lạnh trong nhà xác thổi tới làm cho người ta kiềm không được run rẩy, bàn tay của Kiều Úc không ngừng run lên nhưng vẫn không thể nào lấy được dũng khí để kéo cái ngăn tủ chứa xác người kia ra, con số 014444 như ẩn chứa một điềm báo không may, trong ngăn tủ ấy chính là thân xác ban đầu của hắn, trải qua trận lửa lớn như thế kính thủy tinh cường lực cũng vỡ nát thì nói chi là con người.
Đã từng giết rất nhiều mạng người cũng như giải phẫu rất nhiều tử thi, Kiều Úc chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có ngày hắn phải tự tay giải phẫu thể xác của chính mình, mỗi vết sẹo lưu lại trên thân xác đã chịu qua vô số tổn thương này hắn đều nhớ kỹ, thế nhưng hắn rõ ràng là còn sống mà lại phải đối mặt với thân thể bị thiêu đến không còn mặt mũi của mình, thật là quá tàn nhẫn.
Nếu không phải vì Tùng Dung, nếu không phải được trọng sinh trong thân thể này, có lẽ hắn sẽ không cần phải đối diện với những việc này? Cứ nghĩ đến vẻ mặt nắm chắc phần thắng và đôi mắt tựa như nhìn thấu tất cả của người nọ, từ đáy lòng Kiều Úc dần sản sinh ra hận ý sâu đậm, cái tên cứ tự nhận mình là đúng này thật khiến hắn ghét cay ghét đắng, hận không thể cầm dao phẫu thuật đâm tên đó một nhát, như vậy cái tên đáng ghét kia sẽ không thể ép hắn đi giải phẫu tử thi nữa.
Kiều Úc thật sự không biết mình làm sao trải qua ngày hôm nay, thành viên tổ trọng án toàn bộ đều đi điều tra hết rồi, cả phòng làm việc rộng lớn chỉ còn lại có hắn và Tùng Dung, hắn không dám đến nhà xác vào buổi sáng chính là vì sợ phải nhìn thấy bộ mặt bị hủy hoại của mình, và lại càng sợ sự kinh hãi của mình sẽ bị Tùng Dung phát hiện ra.
Cho nên hắn chỉ có thể đợi, đợi đến khi trời tối đen xung quanh không còn ai mới dám mò đến đây để có thể thoải mái trút sự đau buồn mà không sợ bị phát hiện.
Cảm giác sợ hãi cùng nghẹt thở như đánh thẳng vào mặt, căn phòng lạnh lẽo không chút hơi ấm làm người ta cảm thấy không rét mà run, hít sâu một hơi, hắn kéo lại chiếc áo khoác trắng của mình, run rẩy kéo ngăn tủ ra.
Thi thể lạnh băng bị bọc kín trong chiếc túi nilon màu trắng, hắn kiềm nén cảm giác muốn nôn mở chiếc túi, nhắm chặt mắt lại đem thi thể dời sang bàn giải phẫu.
[Kiều Úc, bình tĩnh nào. Ngươi bây giờ là Lê Dạ Tinh, cả thế giới này trừ bản thân ngươi ra sẽ không có ai biết được bí mật này, thi thể nằm trên giường kia không phải là ngươi, dù hắn có chết thảm thế nào cũng không liên quan đến ngươi.]
Hít một hơi thật sâu, đeo khẩu trang vào, cầm dao phẫu thuật lên, hắn mở mắt ra.
Đang nằm trên bàn giải phẫu là một thi thể bị thiêu đến đen thui, cơ thể co rúm lại, tứ chi và lồng ngực phân bố đầy những vết phỏng cháy đen, ngũ quan cũng bị thiêu đến vặn vẹo, da thịt toàn thân đều nứt ra, bên ngoài miệng vết thương là lớp dịch mô màu nâu sẫm bị đông đặc lại.
Kiều Úc chịu không nổi nữa, hắn bụm miệng ngồi phịch xuống đất nôn khan, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, gió từ máy lạnh công suất lớn không ngừng thổi đến sau lưng khiến hắn run lên từng đợt.
“Ư…” Không thể kiềm nén cảm xúc nữa, Kiều Úc ôm lấy đầu gối khóc lên.
[Đây không phải là ta… không phải! Ta thà tin bản thân bị thiêu cháy thành tro cũng không nguyện ý tin rằng cái thi thể hóa thành than này chính là bản thân mình.] Ôm lấy dạ dày đang quặn đau, Kiều Úc cố gắng đứng lên nhưng đôi chân lại không ngừng run rẩy, quần áo cũng đã bị mồ hôi thấm ướt, từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu lăn xuống từ trán, đầu đau đến muốn nứt ra rồi.
“Đây nhất định không phải là mình… tôi không tin… không tin…!” Hắn không thể đi nổi nữa chỉ có thể từng chút từng chút bò về phía trước, bàn tay vô lực căn bản không thể gánh vác sức nặng của cơ thể, hắn một lần lại một lần té ngã rồi lại bò dậy, cuối cùng chỉ có thể dựa vào cánh tay mà lết về phía cửa, khuôn mặt thanh tú trắng trẻo kia đã không còn chút huyết sắc.
Chính vào lúc hắn gần chạm tới cánh cửa thì đột nhiên…
“Đing.”
Tiếng kim loại rơi xuống đất vang lên sau lưng hắn, âm thanh thanh thúy vang lên giữa phòng chứa xác không chút sinh khí lại càng trở nên khủng bố và đáng sợ.
“!”
Kiều Úc bị dọa đến co rúm, nhắm chặt mắt không dám quay đầu lại nhìn, điều hòa trong nhà xác đột nhiên thổi mạnh hơn, âm thanh của gió trong thời khắc này như trở thành cơn ác mộng của Kiều Úc!
Đôi mắt nhắm chặt khiến các giác quan còn lại trở nên mẫn cảm hơn, “ting ting ting” hình như có tiếng kim loại đang đến gần hắn, càng lúc càng gần, càng lúc càng gần… hắn kiềm nén tiếng hét của bản thân cố sức bấu lấy áo khoác của mình.
“Keng.”
Một chiếc nhẫn vàng lăn đến bên chân, đụng phải giày hắn rồi lăn vài vòng tại chỗ sau đó ngừng lại.
Kiều Úc miễn cưỡng mở mắt ra, sau khi nhìn thấy chiếc nhẫn thì vô thức co người lại, run rẩy nhặt nó lên, nước mắt cứ thế mà bắt đầu không kìm nén được tuôn rơi.
Nếu như lúc đầu nhìn thấy khối thi thể cháy khét này còn có thể tự gạt bản thân rằng đó không phải mình, vậy thì bây giờ đã không còn lí do nào để lừa người dối mình nữa rồi. Chiếc nhẫn này từ khi sinh ra hắn đã luôn đeo trên người, lúc nhỏ ngón tay bé thì hắn dùng chỉ đỏ đeo trên cổ, sau này lớn lên mới đeo nó trên tay, bao nhiêu năm cho đến lúc chết hắn cũng chưa từng tháo ra, bây giờ chiếc nhẫn lại xuất hiện ở nơi này.
Cơ thể người sau khi trải qua nhiệt độ cao sẽ bị co rút lại, chất lỏng trong cơ thể bị bốc hơi sẽ dẫn đến tình trạng thi thể bị co quắt, da thịt teo đi thì tự nhiên chiếc nhẫn sẽ dễ dàng rơi ra, cũng có thể vì là kim loại nên chiếc nhẫn này không bị thiêu hủy mà còn được bảo quản cùng với thi thể trong nhà xác thế này, rồi sau đó một cách ngẫu nhiên Kiều Úc nhặt được, không lẽ đây chính là ý trời?
Nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, Kiều Úc khóc không thành tiếng, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng khóc lần nào, cho dù là một khắc trước khi chết hắn cũng không chảy một giọt lệ thế mà bây giờ hắn cư nhiên lại ngồi bệt trên đất khóc như một đứa trẻ.
Đột nhiên, cánh cửa nhà xác bị mở ra, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào dọa Kiều Úc hoảng sợ la lên.
“A!”
Ngược hướng ánh sáng khiến hắn không thể nào thấy mặt người kia, nhưng nửa đêm canh ba mà còn mò đến nhà xác như thế chỉ cần nghĩ đến cũng khiến người ta không rét mà run rồi. Thói quen được dưỡng thành trong nhiều năm làm hắn mau chóng rút con dao phẫu thuật trong túi áo ra ném về phía cửa.
Dao phẫu thuật mang theo vẻ sắc bén xé gió xông thẳng đến người kia, người kia thân thủ linh mẫn khẽ nghiên đầu, dao phẫu thuật xẹt ngang qua tóc hắn ta cắm phập vào cánh cửa phía sau.
“Nhìn không ra cậu còn có chiêu này.”
Người kia tắt đèn pin, từng bước đến gần, thân hình cao to cùng với giọng nói trầm thấp quen thuộc khiến Kiều Úc lập tức nhận ra người đó là ai.
“Tùng Dung?”
“Ha, nếu không phải là tôi, một dao đó của cậu chắc đã lấy mạng người ta rồi, cậu khi ở cảnh cục cũng không có dùng chiêu hiểm như vậy?” Tùng Dung cúi người xuống nhìn, đôi mắt sáng trong đêm tối càng trở nên rực rỡ, khóe miệng hắn ta vẫn còn treo một nụ cười không rõ ý vị khiến Kiều Úc cảm thấy như bị người ta tính toán.
“Sao anh lại ở đây?”
“Cậu trả lời tôi trước, một người bình thường ngay cả dao phẫu thuật cũng cầm không vững làm sao có thể xuất ra chiêu hiểm như thế? Một dao này không luận là lực độ hay góc độ đều rất chuẩn xác, người không trải qua huấn luyện đặc biệt căn bản không thể làm được chuyện này, nói cho tôi biết cậu rốt cuộc là ai?”
Tùng Dung nắm chặt cằm Kiều Úc, đôi mắt nhìn thẳng như muốn khóa chặt tầm nhìn của người đối diện khiến cậu ta không có cơ hội chạy trốn, nhưng ngay trong khoảng khắc ánh mắt hai người giao nhau, tim hắn đập chệch một nhịp.
“Cậu, như thế nào lại khóc?”
Đôi mắt hoa đào đẫm lệ thấm ướt khuôn mặt tinh tế, lông mi cong dài vẫn còn đọng nước mắt trông thật tội nghiệp, cộng thêm khuôn mặt không chút huyết sắc, Tùng Dung đột nhiên cảm thấy hít thở không thông.
Kiều Úc bất động thanh sắc nhét chiếc nhẫn vào túi áo, vươn tay thoát khỏi gọng kiềm Tùng Dung sau đó liều mạng lùi về sau, “Tôi rất sợ… thi thể kia bị thiêu đến mặt mũi biến dạng, da dẻ toàn thân cũng đều nứt nẻ hết… tôi sợ, sợ lắm, đúng lúc nghe thấy có tiếng mở cửa nên tôi tưởng là có ma vì thế nên theo phản xạ mà ném dao qua, tôi thật sự không biết gì hết, anh mang tôi đi được không, tôi không muốn ở đây thêm một phút nào nữa… xin anh!”
Chất giọng Lê Dạ Tinh lai giữa thiếu niên và thanh niên khiến người ta có cảm giác đặc biệt êm tai, giống như tiếng violin nhẹ nhàng vào buổi trưa mang theo một sức cuốn hút làm người ta không thể cưỡng lại. Giọng nói của cậu ta run rẩy, toàn thân ướt đẫm như vừa được vớt dưới nước lên, những lọn tóc mềm mại bết dính dán trên khuôn mặt tú mỹ đầy vẻ hoảng loạn như con thú nhỏ bị dọa sợ.
Giọng điệu của Tùng Dung vô thức trở nên hòa hoãn hơn, “Xem cậu kìa, bị dọa đến thế này, thật không biết lúc nhỏ cậu có bị người nhà nuôi như con gái không nữa. Nếu đã sợ sao còn nửa đêm canh ba mò tới nơi này?”
Kiều Úc ủy khuất cuộn tròn thân thể, hai tay ôm lấy vai mà nói: “Tôi cũng không muốn đâu, nhưng mà nếu hôm nay tôi không hoàn thành công việc thì ngày mai nhất định sẽ bị anh mắng, tôi biết bản thân vô dụng làm gì cũng gây trở ngại cho đội, nhưng mà… tôi cũng muốn thế, tôi muốn nhanh một chút viết xong bản báo cáo để nâng cao tiến độ, nhưng không nghĩ đến…”
Trong giọng nói mang theo một chút tiếng khóc, Kiều Úc tự trách co vào một chỗ, cơ thể vì kinh sợ cảm giác tội lỗi mà không ngừng run lên từng hồi, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống đầu gối làm chiếc quần jean đậm màu bị ướt một mảng lớn.
Tùng Dung một mực bất động thanh sắc quan sát Kiều Úc, không thể phát hiện bất cứ kẽ hở nào, mỗi câu nói của Lê Dạ Tinh đều rất hợp lí. Từ đầu cậu ta đã là một tên nhát gan rồi, cho nên bị dọa thành như thế cũng không có gì lạ, càng không cần nói đến sự hoảng hốt và run rẩy của cậu ta không phải là giả, nhưng Tùng Dung vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, một dao chí mạng vừa rồi nói về độ tàn nhẫn thì người thường khó mà làm được, một pháp y nho nhỏ trói gà không chặt như thế lại càng không thể nào.
Một dao kia vô luận là lực độ hay góc độ đều vô cùng hoàn hảo, nếu không phải người được huấn luyện cường độ cao lâu năm thì không thể làm được, thế mà lúc nãy Lê Dạ Tinh lại nói mình chỉ là tùy tiện ném ra chứ không hề có ý gì khác, như vậy lại càng khó hiểu hơn, thử nghĩ xem một người bình thường trong tình huống khẩn cấp có thể tung ra một chiêu ám sát chuyên nghiệp như vậy?
Tên Lê Dạ Tinh này từ sau khi bị thương thì trở nên kì quái vô cùng, cậu ta rốt cuộc là ai?
Tùng Dung tuy trong lòng vẫn còn hoài nghi nhưng khuôn mặt lại không biểu hiện khác thường, cởi áo khoác ra khoác cho Kiều Úc, “Đừng khóc nữa, đã lớn như vậy rồi mà còn khóc người ta không biết còn tưởng tôi ăn hiếp cậu, cậu cũng không nên đêm khuya thế này còn mò vào đây, vạn nhất đụng phải cảnh sát đi tuần sẽ tưởng cậu đến trộm xác đấy.”
Kiều Úc mờ mịt gật gật đầu, tay trái thò vào túi áo nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn hình sư tử trên chiếc nhẫn, trong lòng khẽ thở phào một hơi, lão hồ ly Tùng Dung này thật khó đối phó, sớm không đến muộn không đến lại nhằm ngay lúc này mà đến, may mắn hắn vẫn qua được ải.
Hắn lau khô ước mắt trên mặt, khịt khịt mũi vẻ mặt tội nghiệp hỏi: “Anh khuya thế sao lại đến đây?”
Tùng Dung cười khuẩy một cái, “Cậu đoán xem?”
Kiều Úc không biết tiếp lời như thế nào, quay mặt đi, “Không nói thì thôi.”
Tùng Dung tỏ vẻ không sao nhún nhún vai không đáp lời, trưng ra một bộ dạng tại sao tôi phải nói cho cậu, trong lòng một trận cười lạnh, ban ngày hắn ta cứ cảm giác được Lê Dạ Tinh đang lén lén lút lút đánh giá mình, rõ ràng đã giao việc cho cậu ta nhưng lại không thấy cậu ta đi vào phòng nghiệm thi một bước, điều này làm hắn vô thức trở nên cảnh giác hơn, âm thầm đi theo cậu ta đến đây.
Kiều Úc nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Tùng Dung lộ ra biểu tình giống như đang cười, trong lòng đột nhiên phát lạnh.
“Tôi thấy không khỏe muốn ra ngoài hít thở không khí một chút.” Nói xong hắn nắm chặt nắm tay xoay người đi vào nhà vệ sinh.
Đợi khi Kiều Úc đi xa khuôn mặt mang nét cười của Tùng Dung đột nhiên trở nên lạnh lẽo, hắn đút tay vào túi áo nhìn chằm chằm con dao giải phẫu cắm trên tường, sắc mặt âm trầm có chút đáng sợ.
Toàn bộ con dao cắm sâu vào tường chỉ còn lại cái cán ở ngoài, tường xung quanh cũng xuất hiện không ít vết nứt, rõ rằng con dao này khi cắm vào tường đã tạo ra một lực xung kích cực lớn đến nỗi bức tường bị nứt ra. Chiêu thức hung hiểm như thế, cho dù là chính bản thân hắn cũng chưa chắc làm được huống hồ là Lê Dạ Tinh nhu nhược.
Càng nghĩ càng thấy không ổn, hắn đi đến quan sát thi thể kia, thi thể bị thiêu đến nham nhở đặt trong nhà xác lạnh lẽo lại càng nổi bật cảm giác đáng sợ, Tùng Dung mặt vẫn không đổi sắc nghiên cứu tỉ mỉ các vết thương trên thi thể, đột nhiên phát hiện được gì đó, hắn nâng tay trái của thi thể lên.
Trên bàn tay cháy đen hiện lên rõ ràng một vùng da có màu sắc nhạt hơn, dấu vết này trên thi thể gần như than hóa hiện lên cực kì rõ nét, có thể nhìn ra nơi này đã từng đeo nhẫn, còn có vẻ như đến khi chết cũng chưa từng tháo ra cho nên màu sắc vùng da này mới trở nên khác biệt.
Vậy chiếc nhẫn đâu rồi?
Trong đầu Tùng Dung đột nhiên lóe lên một đầu mối, có cái gì đó hình như đã sáng tỏ nhưng vẫn còn chút mờ mịt, từ khi ở hiện trường vụ án đến nay có để trực tiếp đụng đến thi thể chỉ có người của tổ trọng án, nếu như chiếc nhẫn bị rớt ra vào lúc đó thì chắc chắn sẽ bị phát hiện, thế nhưng mọi người không ai đề cập đến chuyện này, vậy chỉ còn một khả năng, đó chính là Lê Dạ Tinh đã giấu chiếc nhẫn!
Khi Kiều Úc trở lại thì Tùng Dung đang dựa vào tường hút thuốc, hắn đi về phía anh ta đoạt lại điếu thuốc rồi ném vào thùng rác, “Chỗ này cấm hút thuốc, nếu muốn hút xin ra chỗ khác.”
Tùng Dung nghe xong cảm thấy mắc cười, tiểu tử này bây giờ so với mình còn giống cảnh sát hơn, thằng nhóc bị dọa đến phát khóc ban nãy là ai chứ.
Hắn lại lấy từ trong túi ra một điếu thuốc khác, hút vài cái rồi nhàn nhạt hỏi: “Theo cậu thì thi thể kia chết như thấy nào?”
Kiều Úc trắng mắt trừng một cái, “Anh thật vô vị, tất nhiên là chết cháy rồi.”
“Vậy à, vậy chết cháy với bị thiêu sau khi chết có gì khác nhau?”
“Tôi không có thời gian cùng anh bàn luận việc này, nếu muốn nghiên cứu xin mời tự tra trên mạng, bây giờ tôi rất bận mời anh ra ngoài.” Kiều Úc đẩy Tùng Dung ra, đi về hướng nhà xác.
Tùng Dung cười khẩy một cái, vẫn đứng nguyên ở vị trí cũ, “Lúc nãy không phải cậu sợ đến sắp vãi ra quần sao, bây giờ còn quay lại không sợ bị dọa chết à?”
“Nếu không phải lúc nãy anh đột nhiên xuất hiện thì tôi sẽ sợ đến vậy sao? Vả lại đây là công việc của tôi, không cần anh lo, nếu như Tùng đại cảnh sát không còn gì thì xin mời ra cửa quẹo phải, cám ơn.”
Biểu tình của Kiều Úc vô cùng không vui, giọng nói lạnh băng như người máy, hoàn toàn khác vẻ nhu nhược khi ngồi khóc lúc nãy, nhưng trên gương mặt tú lệ vẫn còn đọng vệt nước mắt lại lộ ra biểu cảm hung ác như vậy kể ra cũng khá thú vị, Tùng Dung hơi hơi hưng phấn rờ rờ cằm, có ý tứ, thì ra lúc đầu nhìn nhầm cậu ta rồi. Gối gấm thêu hoa nhìn thoáng qua không có gì đặc biệt, nhưng nói không chừng nhét trong đó không phải là gấm mà là thuốc độc giết người trong chớp mắt thì sao.
Tùng Dung đứng cản trước cửa, khoanh tay đạm nhiên hút thuốc, bày ra một bộ dáng kiểu ta không nhườn đường thì ngươi làm gì được ta, Kiều Úc tức đến trừng to mắt, “Rốt cuộc anh muốn gì?”
“Tôi hình như quên nói với cậu thời đại học tôi có học qua về pháp y, chỉ là lúc đó đa số thời gian đều bùng tiết nên bây giờ có rất nhiều thứ đều không nhớ rõ, ví dụ như vì sao trên một cỗ thi thể cháy đen lại có một mảng da nguyên vẹn hình vòng nhẫn.”
Tùng Dung nhướn cao lông mày cười cười nhìn Kiều Úc, biểu tình trên mặt bình thường như thể đang bàn luận xem tối nay ăn gì, nhưng từng câu nói lọt vào tai Kiều Úc lại như trở thành một trái bom nguyên tử có sức công phá cực lớn.
Hắn ta phát hiện dấu vết chiếc nhẫn rồi, giờ là đang thám thính mình!? Không đúng, dấu vết của chiếc nhẫn không phải rõ ràng cho lắm, nếu không có kiến thức chuyên môn sẽ không tài nào nhận ra, vậy việc hắn nói mình từng học pháp y là sự thật.
Tim Kiều Úc đập mạnh, nhưng biểu cảm trên mặt thì vẫn rất bình thản, hắn đút bàn tay đang run rẩy của mình vào túi áo, vân đạm khinh phong mà nói: “Tùng cảnh quan thì ra đối với pháp y có hứng thú như vậy, không biết có thể nói cụ thể hơn không, tôi đối với vấn đề anh nói lúc nãy… à đúng rồi, vấn đề trên thi thể cháy đen có vết đeo nhẫn rất có hứng thú.”
Tùng Dung nở nụ cười giảo hoạt, dập tắt điếu thuốc ném vào thùng rác, “Vậy Dạ Tinh cậu có nể mặt đến nhà tôi một chuyến không? Dù sao thì hai chúng ta ở trong hoàn cảnh u trầm này nói về vấn đề trên cũng thật là khủng bố, tôi không muốn lát nữa có người bị dọa đến tiểu ra quần rồi khóc lóc với tôi đâu.”
Kiều Úc siết chặt nắm tay, nhẫn nhịn kìm nén bản thân đấm một phát vào khuôn mặt tươi cười của Tùng Dung. TMD! Ai sẽ bị dọa đến tiểu ra quần chứ, tên khốn!

THỨC CỐT C5

CHƯƠNG 5: LẦN ĐẦU SÁU TINH ANH TỤ HỌP


“Án tử lần này không cần tôi phải nói nhiều, tin tưởng mọi người cũng đã nhìn thấy, tầng cao nhất tòa nhà sở cảnh sát toàn bộ đều bị nổ hỏng, cục cảnh sát chúng ta chết mười ba người, năm mươi sáu người bị thương, thi thể Trần sir hiện nay vẫn đang để ở nhà xác, cho nên tôi muốn tất cả hiểu được tầm quan trọng của vụ án này đối với chúng ta.”

Tùng Dung ngồi ở ví trí chủ tọa trong phòng họp, cầm điều khiển chiếu đoạn phim, hắn mặc y phục thường ngày ống tay áo xắn lên trên khuỷu, vẻ mặt ngưng trọng mà tiêu sái. Hạ Quân Chi cùng Tề Tích sắc mặt thương cảm nhìn lên màn hình lớn trầm mặc không nói lời nào. Ngồi hai bên họ là hai cô gái, một người lớn lên bộ dáng thon dài vui tươi, người kia vén mái tóc lộ ra cái trán anh khí, đây là lần đầu tiên Kiều Úc nhìn thấy hai người nên cũng không biết bọn họ tên gì.

“Buổi sáng hôm đó Tiểu Trương còn cùng tôi nói chuyện vợ anh ấy mới sinh đứa nhỏ, kết quả… anh ấy vừa được làm cha, đứa nhỏ còn chưa được đặt tên, liền…” Lời nói còn chưa hết cô gái dung mạo vui tươi kia liền nghẹn ngào nói không lên lời, nước mắt không kìm nén được rơi xuống, hốc mắt hồng hồng lộ ra tơ máu.

Hạ Quân Chi đưa cho cô tờ khăn giấy, vỗ vỗ bả vai cô nói: “Thư Tình đừng khóc, người chết không thể sống lại, việc duy nhất chúng ta có thể làm bây giờ là tìm cho ra hung thủ.”

Cô gái tên Thư Tình dùng hai tay bụm mặt, nước mắt theo kẽ ngón tay chảy xuống: “Hung thủ đã chết cháy còn có thể có biện pháp nào, vả lại cho dù hắn không chết các anh chị em trong cục cảnh sát chúng ta cũng không về được.”

Bờ vai cô gái không ngừng run, giọng nói cũng run rẩy, nỗi bi thương to lớn bao trùm bầu không khí trong phòng họp, làm cho tất cả mọi người trong lòng đều nặng trĩu nói không lên lời.

Ruỳnh!

Tề Tích đột nhiên đứng lên, vung tay đấm lên mặt bàn “Tôi con mẹ nó hận không thể lôi thi thể tên hung thủ kia ra để quất! Hắn rốt cuộc tại sao phải làm như vậy!”

“Tề Tích cậu bình tĩnh một chút, cậu là cảnh sát, nhớ rõ thân phận của mình!” Tùng Dung hai tay đan vào nhau, con mắt thâm thúy ảm đạm giống như bầu trời đêm nhìn không thấy ánh sáng.

“Sếp bảo tôi làm sao có thể bình tĩnh? Hung thủ kia ngang nhiên gài bom ở cục cảnh sát, ngang ngược cho rằng mình là Thiên Vương lão tử, chúng ta chết nhiều người như vậy, nhưng tối thiểu nguyên nhân vì sao mà chết cũng không biết! Không lẽ là bởi vì hắn muốn trả thù xã hội, muốn tất cả chúng ta chôn cùng!”

Tề Tích tức giận đạp đổ chiếc ghế dựa bên cạnh, hai mắt đỏ lên mang theo vệt nước, rõ ràng là vừa mới rơi nước mắt.

Cô gái vẻ mặt anh khí lặng lẽ dựng lại chiếc ghế bị đạp đổ, túm lấy Tề Tích đang cực kỳ phẫn nộ ấn vào ghế ngồi: “Nếu như lật đổ bàn đạp đổ ghế có thể đổi lấy mạng của anh em chúng ta, tôi cho dù phải liều mạng cùng anh đập bể, đạp đổ hết thảy, tôi con mẹ nó cho dù đem toàn bộ cảnh cục hủy đi bị khai trừ cũng nguyện ý, thế nhưng bây giờ bọn họ đều đã chết, cậu nổi điên như vậy có lợi ích gì!”

Tùng Dung xoa xoa huyệt thái dương đau nhức, nhìn chằm chằm vào phần danh sách tử vong nặng trịch trong tay nói: “Âu Dương Mạn nói đúng, chúng ta ở trong này bi thương, một chút tác dụng cũng không có, có tinh lực nổi điên như vậy còn không bằng đi điều tra án mạng, xem tên hung thủ mất trí này rốt cuộc vì sao lại điên cuồng như vậy.”

Kiều Úc trầm mặc ngồi trên ghế không nói lời nào, hắn không dám ngẩng đầu nhìn người xung quanh, không muốn nhìn thấy nỗi đau nặng trĩu cùng đau lòng trong mắt bọn họ, nếu như những người này biết hung thủ mất trí trong miệng bọn họ đang ngồi đây có thể ngay lập tức rút súng ra bắn mình không.

Đã từng nhiều lần suýt chết, sớm đối mặt với sự sống chết cảm thấy tê liệt trong giờ phút này nội tâm Kiều Úc lại sinh ra cảm giác bất an trước nay chưa từng có, trong mắt bọn họn không cách nào che giấu nỗi đau thương cùng thống hận của chính mình giống như châm chọc trong lòng, quanh quẩn ko đi.

Hai chân co lại, đầu càng ngày càng cúi thấp xuống, giờ khắc này hắn thật hi vọng mình vừa mù vừa điếc, như vậy có thể giả bộ như không nghe không thấy, lương tâm không chừng sẽ dễ chịu hơn một chút.

Phần bất an này đều bị Tùng Dung nhìn thấy, từ lúc Kiều Úc đi vào cửa phòng họp hắn đã bắt đầu quan sát, Lê Dạ Tinh biểu hiện quá ý vị sâu xa, cậu ta yên tĩnh đến đáng sợ, tuy rằng bình thường cậu ta sẽ không nhiều lời, thế nhưng đối với vụ án lần này ở đây chỉ có cậu ta là người bị hại, đối mặt với sự thực tàn khốc, vẻ mặt của cậu ta không phải là thống khổ, không phải là đau thương, mà là một loại cố ý giả vờ chết lặng, thậm chí còn thấy được nỗi sợ hãi dao động trong đôi mắt, điều này làm cho Tùng Dung không hiểu được.

Nâng cằm lên, Tùng Dung nhìn chằm chằm vào Kiều Úc nói: “Dạ Tinh, nói một chút nhận định của cậu.”

Kiều Úc nhất thời không kịp phản ứng ‘Dạ Tinh’ chính là hắn, trong chốc lát mờ mịt, mãi đến khi Hạ Quân Chi vỗ hắn một cái hắn mới phản ứng lại.

“A, lão đại anh vừa nói cái gì?”
Tùng Dung có chút đăm chiêu nhìn hắn, không nhanh không chậm nói: “Tôi hỏi là cậu đối với vụ án này có ý kiến gì không.”

“Việc này… lão đại anh cũng biết tôi mất trí nhớ, ký ức trước kia tôi đều không nhớ rõ, anh bảo tôi nói cái gì?” Trong lúc không nắm rõ được tình huống cụ thể của vụ án lại tùy tiện mở miệng, nhỡ nói ra tình tiết gì mà bọn họ không biết vậy thì nguy rồi.

“Đừng lo, cậu chỉ cần nói một chút từ góc độ pháp y, chúng ta lấy DNA của hung thủ có thể tìm được manh mối hay không.”

“Ý của anh là?” Kiều Úc chần chờ, hai tay không tự giác nắm chặt trong lòng run lên, chẳng lẽ hắn ta muốn…

“A, đúng như cậu nghĩ, hôm nay sợ rằng vất vả cậu đem thi thể hung thủ giải phẫu một chút, nhìn xem có thể tìm ra được đầu mối gì không. Hiện tại manh mối trên tay chúng ta căn bản là không có khả năng tìm ra được động cơ gây án của hung thủ, huống hồ hắn đã chết, vụ án này chẳng khác nào biến thành án tử chưa được giải quyết, cho nên trước mắt chỉ có thể bắt đầu điều tra từ thân phận của người chết, hy vọng có thể có bước đột phá.”

Kiều Úc mặt không đổi sắc ngẩng đầu: “Tìm được thân phận của hắn thì như thế nào? Cho dù biết rõ hắn là ai chúng ta cũng tìm không ra động cơ gây án cùng mục đích phạm tội của hắn, cái này căn bản là làm việc vô ích.”

“Tôi nhớ được pháp y học có một câu danh ngôn là ‘dùng dao giải phẫu làm cho người chết nói chuyện’, tuy hung thủ đã chết nhưng cơ thể hắn vẫn còn, lưu lại toàn bộ bí mật của hắn trước khi chết, như thế cậu còn có thể nói không ý nghĩa.”

Kiều Úc thông suốt đứng lên, sắc mặt tái nhợt nói: “Người chết không thể sống lại, cho dù tôi đem hắn cắt thành tám khúc đối với vụ án cũng vô ích, hắn là ai quan trọng sao? Anh lẽ nào không suy nghĩ một chút, một người lá gan có lớn tới đâu cũng sẽ không tùy tiện chạy đến sở cảnh sát đánh bom, nói hắn đến giết người chẳng bằng nói hắn bị người khác sai khiến. Hiện tại cho dù chúng ta biết được tướng mạo của hắn, DNA của hắn cũng không thể điều tra được tổ chức đứng sau lưng hắn, đây chẳng phải là tốn công vô ích sao?”

Tư Tình có chút lo lắng nhìn hai người đang đối chọi gay gắt, lén lút kéo tay Lê Dạ Tinh nói: “Dạ Tinh, những điều này cậu làm sao mà biết được? Tại sao cậu có thể khẳng định hắn không phải là tâm thần rối loạn hoặc là trả thù xã hội mà là bị người khác sai khiến?”

Tay chân cứng đờ, Kiều Úc mới ý thức được phản ứng của mình là quá khích. Tất cả mọi người xung quanh đều nhìn hắn như nhìn một người xa lạ. Hắn ho nhẹ một tiếng, cúi đầu che giấu, vừa rồi Tùng Dung vừa muốn đem thi thể của hắn ra giải phẫu, nội tâm liền ‘ầm’  một tiếng bùng lên ngọn lửa, vốn cho rằng tất cả sẽ cùng cái chết của hắn mà chấm dứt, thế nhưng bây giờ hắn đã biến thành cỗ thi thể bị đốt rụi, những người này vì cái gì không muốn buông tha hắn.

“Thực xin lỗi, tôi có chút kích động, tôi chỉ cảm thấy là người đã chết nên cho hắn sự tôn trọng tối thiểu nhất, tuy rằng hắn là hung thủ nhưng cũng đã bị cháy đến không còn hình dạng, sự trừng phạt nghiêm khắc như vậy là đủ rồi. Việc hắn có phải bị người khác sai khiến hay không chỉ là suy đoán của tôi, dù gì trên thế giới này người tâm thần rối loạn không có nhiều như vậy, huống chi lúc tôi ở trong bệnh viện nghe người ta nói, hung thủ giết người động tác cực kỳ nhanh nhẹn như là trải qua huần luyện đặc biệt, cho nên tôi nghĩ hắn bị người khác sai khiến.”

“Thật nực cười, cậu làm pháp y mà lại giảng giải với tôi cho người chết sự tôn trọng tối thiểu nhất, cậu giải phẫu thi thể cho dù không tới mấy trăm cũng đến vài chục đi, trước kia sao không thấy cậu từ bi như vậy? Lê Dạ Tinh, nếu cậu không muốn làm không cần viện cớ nhiều như vậy, tổ trọng án miếu thờ quá nhỏ chỉ sợ không dung được cháu của Đại Phật như cậu.”

Tùng Dung hung hăng đem cặp tài liệu ném mạnh lên bàn, gân xanh trên trán thình thịch nảy lên, tên Lê Dạ Tinh này quả thật rất khó hiểu, toàn bộ trên dưới hắn đều là pháp y, tất cả mọi người chờ thương thế của hắn tốt lên sau đó trở về nhanh chóng kết thúc vụ án, thế nhưng việc đến tay hắn lại nói là vô ích, quả thực là vô lại đến nhà.

“Tiểu Tinh, tại sao cậu từ bệnh viện trở về lại đổi tính thế này, hiện tại tất cả manh mối chúng ta có đều bị chặt đứt, chỉ còn một con đường từ thi thể hung thủ, lúc này cậu cùng lão đại cãi nhau cái gì? Vốn dĩ là đứa trẻ rất ngoan, trở về lại thay đổi thành người khác, còn như vậy đừng trách tỷ tỷ bắt cậu lại nha.”

Âu Dương Mạn dùng sức ‘chà đạp’ tóc Kiều Úc, trên mặt lộ vẻ tươi cười sủng nịch, trong mắt cô Lê Dạ Tinh vẫn chỉ là một tiểu đệ đệ, dù sao tuổi trẻ khí thịnh hơn nữa còn bị lão đại trường kì áp bức, ngẫu nhiên đùa giỡn cáu kỉnh một chút cũng không có vấn đề gì.

Một câu ‘thay đổi’ trực tiếp chọc trúng uy hiếp Kiều Úc, chết tiệt, đây rốt cuộc là làm sao vậy, trước bị lão già Tây Sâm áp bức cũng không cãi lại, hiện tại bị Tùng Dung nói mấy câu liền nổi nóng, chẳng lẽ xác người trẻ tuổi, ngay cả tâm trí cũng biến thành ấu trĩ?

Kiều Úc ảo não trong lòng thở dài, nhận mệnh đẩy tay Âu Dương Mạn ra: “Được rồi, Âu Dương tỷ, tôi biết sai rồi, lão đại về sau nói cái gì tôi đều nghe, tuyệt đối không cãi lại được không?”

Âu Dương Mạn trừng to mắt không thể tin chỉ vào hắn nói: “A? Mặt trời mọc đằng Tây, cậu từ trước tới giờ không gọi tôi là tỷ, ôi chao, tôi rất cảm động nha, đừng đi, đến, để tỷ tỷ ôm một cái, tiểu tâm can của tỷ.”

Âu Dương Mạn nói xong liền bay qua, Kiều Úc bị cô dọa sợ tới mức nổi cả da gà toàn thân nhảy dựng lên trên ghế, làm cô ôm không khí, rầm một tiếng ngã xuống đất.

“Ha ha ha ha ha ha…” Tề Tích nhịn không được cười ha hả, Thư Tình cùng Hạ Quân Chi cũng mím môi cười trộm, Tùng Dung vẻ mặt băng sơn vạn năm không đổi một chút biểu tình cũng không có, nhưng ánh mắt lại trở nên sắc bén.

“Tiểu Tinh a, cậu thật đúng là dở hơi, cậu trước kia từ đầu đến cuối vẫn cúi đầu không ho một tiếng, dù sao so với trước kia cậu vẫn có sức sống hơn.” Hạ Quân Chi đem Âu Dương Mạn đau đến gào khóc nâng dậy, tán thưởng vỗ vỗ bả vai Kiều Úc.

Vừa rồi bầu không khí ngưng trọng, Kiều Úc đột nhiên hiểu ra, mọi người vì để hòa hoãn không khí xấu hổ giữa hắn và Tùng Dung mới dụng khổ tâm như vậy, nói không cảm động là giả.

“Được rồi, được rồi, nháo đủ chưa, mỗi lần nói chính sự các cô cậu đều không đứng đắn, tật xấu này đều do thói quen, tất cả nghiêm túc cho tôi, vụ án này không tra ra cười P cười.” Tùng Dung nheo mắt quét một vòng, tất cả mọi người bị ánh mắt hung thần ác sát của lão đại quét qua sợ tới mức khẽ run rẩy, vội vàng lập tức ngồi lại ghế.

Vài người vừa rồi còn cười đến mặt tươi như hoa lúc này đột nhiên lộ vẻ nghiêm túc, mỗi người đều có biểu tình như vậy thật là có một chút hương vị cảnh sát hình sự, thế nhưng không biết người nào không nín được lại phụt ra, vẻ mặt giả bộ nghiêm túc của mọi người rốt cục cũng không nhịn được nữa.

Tề Tích cười đến mức đau sốc hông, nhưng lại cố gắng lấy tay kéo khóe miệng cố gắng không cười thành tiếng quá to: “Mọi người nghiêm túc có nghe thấy không! Cho dù lão đại có nói tục cũng giả vờ như không thấy biết chưa?”

Ngay cả Kiều Úc cũng nhịn không được, trực tiếp cúi đầu xuống cười, không khí ảm đạm trong phòng họp trực tiếp bị tiếng cười quăng đi. Nhân viên cảnh sát bên ngoài không biết nội tình quay đầu ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi:

“Tiểu Lý, vừa rồi cậu có nghe thấy tổ trọng án bên kia truyền ra tiếng cười không?”

“Nha, cậu cũng nghe thấy, cậu nói xem không phải vụ án lần này gây áp lực quá lớn cho nên thành bệnh tâm thần đi?”

“Ừ, xem ra là như vậy.”

Tùng Dung tắt máy chiếu đi lông mày nhăn thành một đoàn, đối với đám cấp dưới không biết điều này hoàn toàn bất lực, đám người kia thật sự là cảnh sát sao? Trong lòng hắn vô vàn lần hỏi trời xanh.

“Nếu các cô các cậu còn cười đừng trách tôi không khách khí, ngày hôm qua càn quét tội phạm đánh không lại Tổ trưởng còn theo tôi khóc lóc kể lể không đủ người, tôi xem các cô các cậu cả đám đều rất có tinh thần, không bằng điều qua đó hỗ trợ.”

Tề Tích: “…”

Hạ Quân Chi: “…”

Âu Dương Mạn : “…”

Thư Tình: “…”

Kiều Úc: “?”

“Ô a! Lão đại tha mạng, chúng em không dám!!” Ngoại trừ Kiều Úc bốn người khác đều ôm đầu khóc rống, khàn cả giọng, rất có tư thái Mạnh Khương Nữ khóc đổ Trường thành*.

Kiều Úc: “Mọi người như thế nào vừa nghe sắp bị điều đi càn quét tệ nạn liền thành bộ dạng này?”

“Tiểu Tinh cậu không biết… Ngày trước bị điều đi không có một người nào có kết cục tốt a! Nói là đi nằm vùng, kỳ thực không phải giả trang thành gà thì cũng chính là thành vịt a!! Lần trước tôi suýt bị một lão già đáng khinh bạo cúc đó có biết không!”

Kiều Úc: “…”

Tùng Dung thành công cứu vãn tôn nghiêm làm lãnh đạo của mình, một lần nữa dựng lại hình tượng cao lớn bất khả xâm phạm, hắn cầm tập tài liệu lật vài tờ nói: “Đã muốn ở lại tổ trọng án thì thành thật đi điều tra án cho tôi.”

“Tiểu Tình, Quân Chi, hai người đi bệnh viện tìm nhân chứng lấy khẩu cung, đem hình dáng đặc trưng của hung thủ về dùng máy tính phục hồi lại.”

“Vâng, lão đại.” Hạ Quân Chi cùng Thư Tình cùng thở phào nhẹ nhõm, nhiệm vụ này thật thoải mái không có chút gì bị trả đũa, thật cám ơn trời đất.

“Tề Tích, Âu Dương Mạn, hai người đi đến phòng tài liệu điều tra thông tin đăng ký hộ khẩu trong vòng hai mươi năm, đặc biệt lưu ý đến những người là nam, tuổi từ hai mươi lăm đến ba mươi, thân thể hơi gầy, từng tham gia nhập ngũ và tham dự đặc huấn vũ trang, đem tất cả tư liệu của những người đủ điều kiện tập hợp thành bản điện tử gửi cho tôi.”

Tề Tích, Âu Dương Mạn “… Vâng.”

Chúng tôi có thể nói không sao? Dựa vào cái gì lão đại cho Hạ Quân Chi và Thư Tình việc nhẹ nhàng như vậy, hồ sơ trong phòng tài liệu không hơn nghìn vạn cũng có trên trăm vạn, nếu tìm từng cái, lại chuyển thành bản điện tử rõ ràng là không muốn cho bọn họ ngủ mà! Lão đại là phúc hắc nam nhân, tâm địa giống tiểu nhân, bị trả thù gì đó là ghét nhất!

Tùng Dung nhìn vẻ mặt cầu xin của Tề Tích và Âu Dương Mạn thỏa mãn gật đầu, hắn liếc mắt quét tới Kiều Úc: “Về phần Lê Dạ Tinh, phiền cậu đem thi thể hung thủ giải phẫu một chút sau đó viết một phần báo cáo điều tra chi tiết cho tôi, có vấn đề gì không?”

Kiều Úc gật gật đầu, quay đi không để ý tới cặp mắt tràn đầy ý tứ thăm dò của Tùng Dung, đôi mắt đen như mực, ánh mắt như mắt mèo dạo chơi trong đêm khuya, dường như có một loại trực giác đáng sợ, hai đôi mắt giao nhau Kiều Úc có cảm giác như bị nhìn thấu, tư vị này rất không thoải mái.

=================

*Mạnh Khương Nữ khóc đổ Trường thành: Mạnh Khương Nữ hay Nàng Mạnh Khương là một nhân vật trong truyện cổ tích dân gian Mạnh Khương Nữ khóc Trường Thành của Trung Quốc. Câu chuyện kể rằng, vào thời Tần Thủy Hoàng, ngay trong đêm tân hôn của Mạnh Khương Nữ với tân lang là một thư sinh Giang Nam tên Phạm Hỷ Lương, chồng Mạnh Khương Nữ bị triều đình bắt đi xây dựng Vạn Lý Trường Thành. Đến mùa Đông, Mạnh Khương Nữ đan áo cho chồng và đã lặn lội tìm chồng để trao áo. Mạnh Khương Nữ đã đi khắp theo chiều dài của Trường Thành, hỏi thăm nhiều người và cuối cùng nhận được hung tin chồng mình bị chết vùi thây dưới Trường Thành. Nàng Mạnh Khương đau buồn khóc lóc thảm thiết ba ngày ba đêm, nước hòa lẫn máu. Tiếng khóc của Mạnh Khương vang xa tám trăm dặm Trường Thành, làm sụp đổ một khúc thành, để lộ xác chết của chồng mình. Nàng an táng cho chồng xong liền nhảy xuống biển tự vẫn.

THỨC CỐT C4

CHƯƠNG 4: CÒN SỐNG SẼ KHÔNG ĐỂ BỊ TỔN THƯƠNG
Edit: Anh Cung
Beta: Hồ ly muội ( Tiểu miêu)
Nam nhân cùng hai người kia hàn huyên vài câu, cuối cùng mới nhìn đến Kiều Úc, vừa mở miệng nhiệt độ xung quanh giảm xuống vài độ, giọng điệu so với lúc nói chuyện cùng hai người kia hoàn toàn khác biệt.
“Cậu có thể ngồi dậy bình thường được rồi, ngày mai có thể đi làm chứ?”
Kiều Úc cảm thấy trong giọng nói nam nhân có phần lạnh nhạt, hắn mỉm cười nói “Ân, kỳ thật cũng không có việc gì lớn, nếu sếp đồng ý tôi hôm nay có thể đi làm.”
Ánh mắt nam nhân phút chốc chợt lóe, lông mày nhướn lên, Dạ Tinh này so với trước kia… tựa hồ không giống nhau.
Tề Tích không để ý thần sắc nam nhân thoáng hiện thâm ý, chỉ nghe thấy hắn muốn Kiều Úc đi làm ngay liền vội vội vàng vàng nói: “Lão đại, Tiểu Tinh cậu ấy bị bom tạc làm đầu bị thương hiện tại ngay cả chính mình là ai cũng không nhớ rõ, anh cho cậu ấy nghỉ ngơi thêm vài ngày đi.”
Lông mày người đàn ông nhăn lại, ngữ khí nhẹ nhàng nói: “Mất trí nhớ?”
Hạ Quân Chi nói: “Ân, bác sĩ nói là ngày hôm qua trong lúc nổ mạnh đầu phải chịu kích thích quá lớn, hiện tại tạm thời bị mất trí nhớ.”
Nam nhân gật đầu, có chút đăm chiêu nhìn chằm chằm Kiều Úc một lúc lâu rồi bước đến gần.
“Vậy cậu có nhớ tôi là ai không?”
Kiều Úc mỉm cười, “Không phải nói là đội trưởng đội chúng ta sao? Lão đại, tuy rằng hiện tại đầu tôi không tốt lắm nhưng thân thể đã không có vấn đề gì lớn, nếu đội có việc khẩn cấp cần tôi, tôi có thể xuất viện.”
Tề Tích vừa nghe nói thế có chút sốt ruột muốn tiến lên khuyên can Kiều Úc, Hạ Quân Chi kéo hắn lại lắc lắc đầu, ý bảo hắn nhìn lão đại. Ánh mắt nam nhân bình tĩnh như nước không chút gợn sóng nói: “Tôi hỏi cậu tên của tôi.”
Kiều Úc cười gượng, [Đã nói mình mất trí nhớ chẳng lẽ hắn còn không tin. Người anh hỏi là Lê Dạ Tinh cũng không phải tôi, có trời mới biết anh tên gì.]
“Có thể nào gọi anh là Bao Công?”
Nam nhân sắc mặt tối sầm không phản ứng, ngược lại Hạ Quân Chi không nhịn được cười hỏi: “Cái này cùng việc hóa thành Bao Công có quan hệ gì?”
Kiều Úc như có như không liếc nam nhân: “Đại khái sắc mặt cũng đủ đen đi?”
Tề Tích cùng Hạ Quân Chi nhéo đùi nhịn cười, sắc mặt nam nhân đen thêm vài phần.
“Tôi tên là Tùng Dung.”
“Thong dong? Bình tĩnh thong dong?” Kiều Úc lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ ‘thong dong’ một từ hào hoa phong nhã đặt cho nam nhân trước mặt này thật không phù hợp.
“Không phải, là vứt bút tòng quân, Tùng Dung.”
Vứt bút tòng quân? Vậy thực đúng là hết sức phù hợp với nam nhân toát ra khí chất cương nghị quả cảm trước mắt, quả là cái tên hay.
Tùng Dung không thấy được sự tán thưởng trong mắt Kiều Úc, vẫn như cũ trưng ra biểu cảm cứng ngắc nói: “Thân thể đã không còn trở ngại vậy là tốt nhất, phải biết rằng cậu trước kia kéo chân cả đội, hiện tại nên hồi báo.”
“Lão đại, bây giờ cậu ấy còn yếu lắm! Huống chi____” Tề Tích nhịn không được chạy đến, câu nói tiếp theo bị nam nhân đánh gãy.
“Mất trí nhớ không phải là cái cớ, vụ nổ hôm qua đã hại chết rất nhiều anh em, hiện tại bọn họ đều nằm trong nhà xác bệnh viện không thể an táng, cũng bởi vì cần chờ pháp y đi khám nghiệm tử thi, hiện tại cậu tùy tiện nói một câu ‘mất trí nhớ’ thì quên đi chức trách của cậu ta, không phải là phụ lòng các anh em đã chết sao?”
Giọng nói Tùng Dung vô cùng nghiêm khắc, ánh mắt thâm thúy như đêm, toàn thân từ trong ra ngoài tản mát một cỗ lệ khí, giống như đứng trước sự nổi giận của con báo làm người ta không dám tới gần.
Tề Tích nghe xong lời này lập tức trở nên ỉu xìu, những việc này làm sao hắn không biết, chỉ là có vài lúc khó tránh khỏi việc vì tình tư bỏ qua chuyện công.
Kiều Úc không lên tiếng nhìn nam nhân trước mắt, trong lòng có chút cảm động. Con người đều là động vật có máu thịt, chứng kiến bộ dạng nam nhân vì các anh em đã chết mà hết lòng hết sức, không khỏi có chút tự giễu. Chính mình vì quá để ý đến tình cảm huynh đệ mà nhượng bộ A K hết lần này đến lần khác, cuối cùng rơi vào tình cảnh xương cốt chẳng còn.
Hạ Quân Chi sắc mặt ngưng trọng nói: “Tề Tích cậu đừng trách lão đại, dù sao cả sở cảnh sát chỉ còn mỗi Dạ Tinh là bác sĩ pháp y.”
Tùng Dung cũng biết vừa rồi tình thế cấp bách giọng nói có chút nghiêm trọng, thế nhưng cho tới nay hắn không có ấn tượng tốt với người tên Dạ Tinh này, ỷ vào chút quan hệ với cấp trên chui vào cục cảnh sát, nói là tốt nghiệp chuyên ngành pháp y, vậy mà trông thấy một thi thể lại ngất đi, bình thường lúc nói chuyện bình yếu đuối, làm việc sợ hãi rụt rè, có tinh thần cãi nhau ầm ỹ cùng đồng nghiệp hơn người khác, nhưng gặp vụ án lớn thì so với người khác lại càng chạy nhanh hơn, đàn ông như vậy thật sự quá hèn nhát.
Nghĩ vậy lông mày hắn liền nhíu lại “Tôi cũng không trông cậy vào việc cậu có thể phát hiện ra cái gì đó, chỉ cần cậu không đến nỗi ngay cả kiến thức chuyên môn cũng quên, phải đứng lên cho tôi, hiểu chưa?”
Kiều Úc mang theo ý cười vui vẻ gật đầu, hắn càng lúc càng cảm thấy vị đội trưởng này có chút thú vị. Rõ ràng lúc trước cùng bọn Tề Tích nói chuyện còn rất ôn hòa, như thế nào đến trước mặt mình lại trở thành mặt than, hắn rốt cuộc có bao nhiêu phần không muốn gặp Lê Dạ Tinh này.
“Ân, tôi biết. Cho dù tôi cái gì cũng quên nhưng mà kỹ thuật để kiếm cơm không dám vứt đi, bằng không tôi cũng không sống nổi nữa.” Kiều Úc cảm thấy vô cùng may mắn vì nghề nghiệp của Lê Dạ Tinh là pháp y, lại còn là pháp y xoàng xĩnh, như vậy bản thân có thể không để lộ sơ hở.
Lời hắn nói có chút lưu manh không giống lời của một cảnh sát nói ra, ngược lại có phần giống kiểu giang hồ xã hội đen. Thế nhưng hắn lại cố tình bày ra khuôn mặt ôn hòa vô hại, đôi mắt đào hoa xảo quyệt chớp chớp trái lại lộ ra chút dí dỏm, làm cho người ta không có cảm giác vô lại mà có một chút như là tiểu quỷ thích chí.
Tùng Nhung không nghĩ cậu ta còn có thể cười được, một người bình thường sợ hãi rụt rè, đừng nói là trưng ra khuôn mặt tươi cười, không bị bộ dạng hung thần ác sát của hắn dọa cho khóc đã là không tệ, hiện tại khẩu khí của hắn ác liệt như thế, người này như thế nào còn có thể… cười sáng lạn đến vậy?
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay có chút tái nhợt, nhưng môi lại đỏ mọng trơn bóng, ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu lên bờ vai mảnh khảnh của Lê Dạ Tinh, ánh mắt vô cùng rạng rỡ.
Chung quy vẫn cảm thấy người ngồi trước mắt cùng với Lê Dạ Tinh nhát gan trước đây chỉ có bộ dáng bên ngoài giống nhau, còn cụ thể khác nhau chỗ nào Tùng Dung không nói lên lời, chỉ cảm thấy cặp mắt hoa đào kia cong lên toát ra cỗ tinh thần phấn chấn, bộ dạng lúc âm trầm bình tĩnh khác một trời một vực.
Rõ ràng cùng một hình dáng, hắn lại cảm thấy Lê Dạ Tinh bây giờ so với trước kia có năng lực cùng dũng cảm hơn, sáng chói làm người ta có phần không dám nhìn thẳng.
Ho nhẹ một tiếng phục hồi lại tinh thần, sắc mặt lại khó coi hơn một chút, hôm nay hắn làm sao vậy, như thế nào lại cảm thấy phế vật Lê Dạ Tinh kia có năng lực cùng dũng cảm, nhất định là vì tối qua điều tra vụ án một đêm ko ngủ hiện tại mới xuất hiện ảo giác.
Hắn mặt không biểu tình hừ lạnh một tiếng, quay qua nói với Kiều Úc: “Một ngày ko gặp cậu mở miệng nói chuyện lợi hại hơn, nhưng mà cho dù chưa quên sạch, dựa vào trình độ giải phẫu mèo cào kia của cậu để kiếm cơm ăn, ngày mai nhất định sẽ chết đói.”
Tùng Dung từ trước đến nay là một người ít nói, bình thường nếu có thể sử dụng một câu nói rõ ràng thì tuyệt đối ko nói hai câu, hơn nữa cá tính người này lại cương quyết rắn rỏi, người trong cục đều lén lút gọi hắn là sư tử mặt lạnh, thế nhưng hôm nay hắn lại phá lệ cùng Kiều Úc đối đáp, quả thực làm Tề Tích cùng Hạ Quân Chi chấn động.
Trùng hợp Kiều Úc cũng là một người lãnh đạm, tuy là hiện tại hắn đang giả bộ tươi cười, thế nhưng nội tâm lại kiêu ngạo quật cường so với tảng đá còn cứng hơn, mặc dù hắn biết rõ những lời này Tùng Dung nhắm vào Lê Dạ Tinh không phải Kiều Úc hắn, nhưng trong lòng vẫn hừ lạnh một tiếng, sắc mặt có chút khó coi.
Đối với một sát thủ có kỹ thuật dùng dao như hắn mà nói, không có gì nhục nhã hơn chuyện bị nghi ngờ năng lực sử dụng dao.
Nếu là bình thường, Kiều Úc đã sớm hướng Tùng Dung bay qua, nhưng hiện tại hắn là Lê Dạ Tinh, một pháp y trẻ ngày hôm qua bị thương trước mắt vẫn còn suy yếu, không phải Kiều Úc, cho nên hắn chỉ có thể nhẫn nhịn không phát tiết ra.
Trong lòng xem thưòng cười lạnh một tiếng, “Yên tâm, về sau anh sẽ hiểu, có đói bụng đến chết hay không là thứ yếu, mấu chốt là dao giải phẫu có đủ nhanh hay không, lão đại anh nói thử xem.”
Tùng Dung có chút kinh ngạc nhìn Kiều Úc, đột nhiên cảm thấy người trước mắt này thật lạ lẫm, loại khí phách liều lĩnh không ai bì kịp hiện lên trong con ngươi xinh đẹp chớp động, biểu cảm hay khuôn mặt, thân thể gầy yếu như vậy, chính là loại kiêu ngạo phát ra từ bên trong lại làm cho hắn chấn động.
Là cái gì đã thay đổi cậu thiếu nên này? Khiến cậu ta thay da đổi thịt, dường như sống lại như phá kén thành bướm, con người trở nên xinh đẹp lạ thường khiến kẻ khác phải đui mù.
Có chút thất thần, Tùng Dung ho nhẹ một tiếng khôi phục biểu tình lạnh nhạt “Cậu tốt nhất nên làm tôi thay đổi quan điểm.”
Kiều Úc từ chối cho ý kiến, nhún nhún vai, không trả lời.
Tùng Dung nhìn hắn một cái, quay qua dặn dò với Hạ Quân Chi và Tề Tích đứng bên cạnh vài câu rồi xoay người rời đi, lúc đi tới cửa hắn đột nhiên dừng bước giống như nghĩ tới cái gì, sắc mặt có chút cổ quái liếc Kiều Úc một cái, không mặn không nhạt nói: “Tôi không muốn chứng kiến có người trong lúc làm việc lại đột nhiên ngất xỉu, cho nên khuyên cậu nhanh chóng dưỡng thương cho tốt, đừng kéo theo cả đội thụt lùi, để cho người khác cho rằng tổ trọng án chúng ta tất cả mọi người đều là kẻ nhuyễn chân tôm.”
Nói xong hắn lại trưng biểu cảm cứng nhắc tiêu sái bước đi cũng không quay đầu lại, trong phút chốc trước khi hắn đóng cửa Kiều Úc lại sinh ra ảo giác, nhìn thấy lỗ tai Tùng Dung nhiễm 1 tầng hồng nhạt.
Nhất định là di chứng bị thương lưu lại, ảo giác, ảo giác.
Kiều Úc có chút bất đắc dĩ quay đầu, lại nhìn thấy Hạ Quân Chi và Tề Tích đứng bên cạnh thần sắc cổ quái nhìn nhau cười, như là đã biết một bí mật nào đó.
“Các anh nhìn tôi làm gì?”
Hạ Quân Chi lắc đầu cảm thán một tiếng: “Hiếm thấy lão đại biểu đạt cảm tình một hồi, có người lại không cảm kích.”
Tề Tích vội vàng tiếp lời: “Không phải có câu ‘hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình’, lão đại mặt than lâu lắm rồi, thế mà hôm nay lại thẹn thùng.”
Kiều Úc không rõ hai tên kẻ xướng người họa rốt cuộc muốn nói cái gì “Hai anh định chuẩn bị mở buổi diễn tấu thanh à?”
“Đồ ngốc, chẳng lẽ cậu nhìn không ra câu cuối cùng của lão đại là quan tâm cậu sao?” Tề Tích giơ tay cảm thán.
“Cáp?”
“Tiểu Tinh cậu quả nhiên là kẻ ngốc bẩm sinh.” Hạ Quân Chi không nói gì nâng cằm nên, một bộ giọng điệu chuyên gia.
“Này này, anh ta nhìn tôi giống tôi thiếu nợ anh ta tám trăm xâu tiền, như thế nào cũng nhìn không ra là quan tâm đi?!”
Kiều Úc rúc xuống gối đầu an ủi, nội tâm thầm than một hồi: chẳng lẽ hiện tại cảnh sát đều giống như hai người bọn họ không biết điều sao?
====================================
Đứng trước gương trong toilet, Kiều Úc có chút thất thần nhìn ‘chính mình’ trong gương.
Đây là khuôn mặt hết sức nhỏ nhắn xinh xắn, làn da tái nhợt, thậm chí ngay tại huyệt thái dương cũng có thể nhìn thấy gân xanh nổi lên. Đôi mắt hoa đào sáng long lanh cong lên, lông mi thật dày phủ trên mi mắt, làm cho người ta có cảm giác mọi lúc đều đang mỉm cười, bộ dạng lơ đãng kiêu ngạo lộ ra chút mị ý. Chiếc mũi nho nhỏ đặt trên khuôn mặt tinh tế, dưới mũi là cặp môi rất mỏng, nhẹ nhàng toát ra màu hồng nhạt, nhưng bởi vì bệnh nặng mới khỏi mà có chút tái nhợt.
Kiều Úc xòe tay ra, nhìn thân thể mảnh khảnh trong gương, không khỏi có chút buồn bực, Lê Dạ Tinh này thực sự là quá gầy yếuđi, xương cốt nhỏ yếu giống như lúc nào cũng có thể bị người ta bẻ làm mấy đoạn, rõ ràng thân cao mét tám lại bởi vì gầy yếu mà thoạt nhìn chỉ có hơn mét sáu.
Lê Dạ Tinh hơn hai mươi tuổi bộ dáng yếu đuối, giống như búp bê thủy tinh tinh xảo, tướng mạo đơn thuần vô hại, dung mạo nhát gan xinh đẹp, nhìn thế nào cũng giống con nhà quý tộc mười đời, tiểu thiếu gia mười ngón tay không dính hạt nước, một chút hình tượng cảnh sát giỏi giang cùng kiên nghị đều không có, chỉ bằng cái tướng mạo này của hắn cho dù cầm dao giải phẫu cũng làm cho người ta thấy ảo giác đang cầm kim thêu, khó trách Tùng Dung coi thường hắn như vậy.
Thực ra thì bản thân Kiều Úc cũng không có hảo cảm với loại diện mạo nhu thuận mảnh mai không xương này, khuôn mặt như thế đối với nam nhân không phải là may mắn, mà là tai họa.
Thở dài một hơi, Kiều Úc tháo băng quấn trên đầu xuống, buồn bực day đầu lông mày đang phát đau, hắn sống lại ở trên thân thể này đã ba ngày, nhưng những chuyện về Lê Dạ Tinh hắn không mảy may biết gì cả.
Rốt cuộc cậu thanh niên yếu đuối này tại sao lại tử vong, mà chính mình tại sao lại trùng hợp như vậy sống lại ở trong thân thể cậu ta, tất cả đều không thể giải thích, thậm chí ba ngày qua hắn không chỉ một lần hoài nghi đây là giấc mộng hoang đường, chờ khi tỉnh mộng hắn vẫn là sát thủ đi tìm kiếm mục tiêu cho nghĩa phụ, mà ở chỗ mình không thấy thực sự tồn tại cậu con trai tên Lê Dạ Tinh, cùng tồn tại ở một thế giới giống nhau, hít thở cùng một bầu không khí.
Mỗi khi nghĩ vậy, Kiều Úc lại đột nhiên hoảng sợ, những chuyện bày ra trước mắt làm cho hắn cảm thấy mình trở thành kẻ cướp đoạt của người khác, không chỉ cướp đoạt đi những thứ vốn thuộc về Lê Dạ Tinh, còn chiếm lấy thân thể hắn, điều này so với chính tay giết chết một người còn khó chịu hơn.
Giết một người, một dao mất mạng đau đớn còn kém xa so với việc bị một người cướp đi sinh mệnh, nghĩ như vậy trong nháy mắt Kiều Úc cảm thấy Lê Dạ Tinh đáng thương làm cho người ta có chút đau lòng.
Kiều Úc sắc mặt tái nhợt, nhưng ngay sau đó trong mắt hiện lên một tia tàn nhẫn, trong gương phản chiếu một thiếu niên khuôn mặt sáng sủa cùng với nụ cười tàn nhẫn.
[Dựa vào cái gì ta phải giống như chuột chạy qua đường trốn ở nơi không thấy ánh mặt trời, vì lão già biến thái giết người bán mạng, mà kẻ tên Lê Dạ Tinh yếu ớt vô năng này lại may mắn có được cuộc đời tươi sáng yên bình, những thứ ban đầu muốn có mà không thể giờ lại có được một cách dễ dàng, ta sao phải vì một sinh mạng không quan trọng mà trách trời thương dân.]
Nếu từ nay về sau phải sống trong thân thể này, thì hắn phải thay Lê Dạ Tinh sống cho thật tốt, bất kể xảy ra chuyện gì cũng sẽ không buông tay, đây là cuộc đời thiếu nợ hắn, vốn nên hoàn trả lại.
Phải biết rằng Kiều Úc cho tới nay cũng chưa bao giờ là một người tốt.
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, ngay sau đó tiếng Tề Tích truyền vào:
“Tiểu Tinh, cậu có khỏe không? Không phải bị táo bón chứ, hội nghị sắp bắt đầu rồi, chúng ta nếu không nhanh lão đại sẽ phát hỏa đấy.”
Kiều Úc phục hồi lại tinh thần, vốc nước lên mặt lấy lại bình tĩnh rồi mới mở miệng nói: “Tôi tới ngay đây.”
Lần cuối cùng nhìn khuôn mặt xa lạ trong gương cùng bộ cảnh phục màu lam thẳng thớm, Kiều úc cười nhẹ một tiếng “Xem ra lần này thực sự phải đóng vai một cảnh sát, ta muốn nhìn xem vận mệnh có thể làm gì được ta”.